Vật Lý Thiên Văn Cho Người Vội Vã (Neil deGrasse Tyson)

03/09/2019 273

                                        

 

Nếu bỏ qua quan điểm về nguồn cội sơ khai của vũ trụ, được nhắc nhiều trong chương đầu và chương cuối của sách, thì đây là một quyển sách tuyệt vời.

Tuy có tựa đề là “Vật lý thiên văn cho người vội vã” nhưng thật sự không thể đọc quyển này một cách vội vã được. Rất nhiều kiến thức nền tảng về vật lý thiên văn được gói gọn chỉ trong chưa đến 200 trang sách. Với những người nghiệp dư về thiên văn như tôi, những thứ mình từng nghe về vũ trụ chỉ là vật chất thông thường so với sự bao la bí hiểm của vật chất tối và năng lượng tối. Tôi không cho rằng ngẫu nhiên mà trái đất được treo ở một khoảng cách lý tưởng với mặt trời, không quá nóng để mọi thứ tan chảy, không quá lạnh để tất cả đều đông cứng, nhưng ấm áp vừa vặn để sự vật sinh sôi đa dạng và trù phú. Lại không ngẫu nhiên mà sao Mộc như một vệ sĩ với tấm khiên từ trường vĩ đại bảo vệ hệ mặt trời khỏi diệt vong trong lúc  các thiên thể to nhỏ đang rầm rộ cắt ngang quỹ đạo của các hành tinh với tốc độ đáng sợ.

Neil deGrasse Tyson bằng sự hài hước của mình đã phát họa bức tranh vũ trụ đầy đủ nhất có thể từ lúc sơ khai cho đến hiện tại, bao gồm sự thừa nhận những cảnh giới bí hiểm của thiên văn học mà con người chưa hình dung được. Quyển sách này truyền cảm hứng mạnh mẽ cho người đọc, thôi thúc họ bước vào thế giới vật lý thiên văn thực thụ. Có lẽ quyển sách này là động lực thứ hai khiến tôi quan tâm tới thiên văn học nhiều hơn một chút. Động lực thứ nhất là hình ảnh các chuyên gia trán rộng đầu chật ních não của NASA reo hò khi họ hoàn thành một sứ mạng không gian nào đó.

Đứng trước một đại dương bao la hay một ngọn núi hùng vĩ, con người đã thấy mình thật nhỏ bé. Nếu như lạc vào vũ trụ mênh mông giữa những vì sao cách ta hàng tỉ năm ánh sáng thì phải chăng loài người nên nhìn nhận rằng mình không là gì cả? Chúng ta có thể quá nhỏ bé trong không gian vô tận, và sáu mươi năm cuộc đời chúng ta không đáng một khắc nếu tính theo đồng hồ vũ trụ, nhưng mỗi chúng ta thật khác biệt và đặc sắc biết bao. Khoa học càng tiến bộ, con người ngày càng nhìn nhận hai cảm xúc trái ngược nhau: khiêm nhường và tự hào (đừng nhầm lẫn với tự ti và cao ngạo).

Các nhà khoa học với bộ não phi phàm của mình đã từng bước giúp phơi bày vũ trụ kỳ diệu cùng các quy tắc và trật tự của nó. Và tôi, với số nơ-ron thần kinh có hạn của mình, phải đọc đi ngẫm lại rất nhiều lần mới có thể hiểu ở mức độ cơ bản nhất các kiến thức ấy. Nhưng điều đó ngày một củng cố niềm tin mạnh mẽ của tôi vào một thế giới không ngẫu nhiên xuất hiện, một thế giới được Thượng đế tạo nên với mục đích đặt biệt của Ngài.

  Grace Ha

Tags: Không có
× Đăng nhập để bình luận.