LŨ MỤC ĐỒNG (J.M.G LE CLE'ZIO)

24/04/2021 54

Lightbox - Dẫu biết rằng trẻ con luôn có cái nhìn nhạy cảm, nhưng những đứa bé của Le Clezio dường như vượt xa ranh giới của nhạy cảm. Tâm hồn chúng rung động một cách kỳ lạ trước tự nhiên. Mắt chúng nhìn thấu bầu trời xa thẳm, sục sạo trong sa mạc, soi rọi vào đại dương mênh mông. Tai chúng được lấp đầy bởi âm thanh của núi rừng, những bản phong ca hoang dã, tiếng vo ve của côn trùng và thanh âm sắc lạnh của những vì sao xa xôi.

Lũ trẻ - các nhân vật chính của các truyện ngắn – đều đang sống với cộng đồng của chúng, giữa phố xá ồn ào hay làng mạc nhỏ bé, nhưng chúng đã bắt đầu thực hiện những chuyến du ngoạn của riêng mình. Đó là Rondo không biết chữ, lang thang giữa phố chợ tồi tàn và ngôi nhà ánh vàng rực rỡ với câu hỏi “Bác có muốn nhận nuôi cháu không?” cho những người đi đường mà nó thích. Đó là Lullaby cuối cùng cũng quay lại trường học sau những ngày mất hút vào miền biển vắng, bên ngôi nhà hoang kiểu Hy Lạp có cái tên đẹp nhất trần gian Karisma. Đó cũng là Gaspar chân trần đã trải qua những ngày rất dài ở Genna – thung lung có hồ nước nhỏ sáng long lanh – cùng với lũ mục đồng không cùng ngôn ngữ. Và nhiều đứa trẻ “kiểu” khác nữa.

Những đứa trẻ ấy hầu hết đều trở lại cuộc sống thường nhật sau những cơn mơ có vẻ hoang đường đối với người lớn. Cũng có đứa không trở về nữa mà biến mất chẳng còn dấu vết cùng câu chuyện mộng mị của nó. Tại sao chỉ là những đứa trẻ? Có vẻ người lớn đã thay sự nhạy cả của tâm hồn bằng công việc và các nỗi lo lắng, bằng những đam mê hiện đại vô cảm. Họ vẫn nhìn thấy bầu trời, gió, mưa nắng, núi đồi, biển cả, sa mạc, rừng thẳm nhưng lại thờ ơ bỏ qua vẻ đẹp thần bí của chúng, là thứ mà bọn trẻ dễ dàng cảm nhận được. Chúng chỉ đang học hỏi bằng giác quan của chính mình chứ không phải qua lời giảng và trường lớp như trong thành phố. Trong thiên nhiên, “chúng được học mà không nhận ra, có khi rất nhanh, như một hòn đá rít giữa không khí, có khi thật chậm, ngày này qua ngày nọ”.

Là những sinh vật với tâm hồn bị kẹt giữa những khối tường bê-tông và nhìn cuộc sống qua màn hình xanh xao của smartphone, người lớn chúng ta cũng từng là những đứa trẻ. Chúng ta cũng từng nói chuyện với những vì sao xa xăm, từng mường tượng những thành quách vàng óng nằm trên các tầng mây bồng bềnh, từng ước mơ dong buồm ngoài khơi trên những con sóng dữ... Những đứa trẻ trong chúng ta ngày càng già đi, nhưng vẻ đẹp của tự nhiên muôn thuở vẫn nguyên vẹn. Nếu chúng ta thật sự đã quên hoặc đơn giản là chưa hiểu hết, thì vẫn không quá muộn để học lại một lần nữa.

“Đó là những điều rất đẹp, những điều vĩnh cửu, những điều không bao giờ giống nhau, những điều luôn luôn thay đổi và luôn luôn chuyển động. Ta học chúng, rồi lại quên, rồi học lại một lần nữa”. Người lớn ơi, hãy mở lòng với sự ngưỡng mộ và ham hiểu biết, để trân quý những điều tuyệt vời tạo hóa đã dành tặng cho thế giới này, để thu hẹp khoảng cách giữa người lớn và con trẻ.

Thi Ân

Tags: Không có
× Đăng nhập để bình luận.