Danh sách của Schindler ( THOMAS KENEALLY )

04/09/2019 297

Đến Ba Lan với tham vọng làm giàu từ nhiễu nhương của chiến tranh, Schindler sớm có khối tài sản khổng lồ và là thành viên của Đảng Quốc xã, nhưng về sau ông tiêu pha không tiết chế để hối lộ các quan chức Đức, các tướng lĩnh SS, các quản giáo nhà tù, cho đến các binh lính quốc xã tầm thường nhất, để chặn bớt lối đi dẫn đến các trại tập trung, lò hơi ngạt và lò thiêu của những công nhân Do Thái của ông. Trước khi chiến tranh kết thúc, các nhà máy của ông không dùng để sản xuất đồ tráng men hay đạn dược nữa , nó dùng để chứa chấp và giữ lại mạng sống cho những người Do Thái dưới danh nghĩa công nhân lành nghề.

Bạn có thể gặp rất nhiều khó khăn khi bắt đầu quyển sách này. Đây là một tiểu thuyết dựng nên dựa trên lời chứng của những người còn sống sót sau chiến tranh, mà số đông chính là người Do Thái từng là công nhân của Emalia, nhà máy sản xuất đồ tráng men của Schindler. Rất nhiều nhân vật được đề cập, rất nhiều cái tên tiếng Đức, Do Thái và Ba Lan, rất nhiều chức danh tiếng Đức dài ngoằn, và vô số các câu văn phình to ra để chứa ngổn ngang từ ngữ, cụm từ, và một lượng lớn thông tin. Có thể do bản dịch, hoặc chính bản gốc cũng đã phức tạp như vậy. Sự trắc trở này hóa ra lại là một điều khiến quyển sách được cảm nhận rõ ràng hơn. Bạn sẽ phải đọc thật chậm, thật chú tâm để ghi nhớ các nhân vật và hoàn cảnh của họ, các tình tiết bi thống của chiến tranh, và những pha sống sót kỳ diệu. Sau khi đã quen với nhịp điệu của tác giả, bạn sẽ bị nghiện sự phức tạp thâm sâu ấy.

Những lần đọc về chiến tranh sẽ khiến chúng ta thấy rằng cuộc sống hiện tại dù có khó khăn mấy thì vẫn còn là cuộc sống đúng nghĩa. “Quốc xã sẵn sàng hi sinh hàng ngàn con người, tài nguyên đường sắt quý giá, không gian khổng lồ của tàu chở hàng, nhiều kỹ thuật cơ khí đắt đỏ, một lượng then chốt các nhà khoa học làm nghiên cứu phát triển, một phần đáng kể bộ máy hành chính, những kho vũ khí tự động, những băng đạn, tất cả chỉ để phục vụ một cuộc diệt chủng không hề có giá trị quân sự hay kinh tế mà chỉ mang ý nghĩa tâm lý.” Đoạn văn này, theo tôi, có thể dùng để khái quát cuộc diệt chủng Do Thái của Đức Quốc xã. Nhưng bên trong hệ thống sát nhân điên cuồng đó, Schindler trở nên một vị cứu tinh đối với hơn 1000 người Do Thái được ông đưa vào danh sách “công nhân lành nghề” của mình. Đây là con số không đáng vào đâu so với 6 triệu nạn nhân Holocaust, nhưng quan điểm của ông là, cứu được người nào hay người đó, không thiên vị, không lựa chọn.

“Không phải lo gì nữa, có tôi ở đây rồi” là câu nói mà Schindler dành an ủi toán phụ nữ Do Thái chỉ còn da bọc xương, trở về Brinnlitz từ trại tập trung Auschwitz sau khi đã bỏ lại một nửa mạng sống ở đó. Đây là một trong số nhiều tình tiết cảm động mà quyển sách kể lại. Trong khi hầu hết các trại lao động cưỡng bức có thể là mồ chôn của công nhân bất cứ lúc nào, thì ngược lại “Trại của Schindler tại Brinnlitz là trại duy nhất trên vùng lãnh thổ bị Đức Quốc xã chiếm đóng nơi người Do Thái chưa bao giờ bị giết, bị đánh đập, mà luôn được đối xử như con người.” Khỏi phải nó họ tôn sùng ông như thế nào, và cuộc đời không mấy thành công sau chiến tranh của ông phụ thuộc rất nhiều vào các nạn nhân sống sót này. Ông được người Do Thái tôn vinh, kính trọng và chu cấp cho, trong khi đa số các quan chức người Đức của Quốc xã đều nhận đươc hình phạt đích đáng của mình trên giá treo cổ hoặc trong ngục tù.

“Chủng tộc bị đe dọa sinh sôi nhanh hơn nạn diệt chủng”. Holocaust không thể xóa sổ được người Do Thái, thậm chí còn đưa họ tản mác đi khắp thế giới, có mặt tại hầu hết các châu lục với đức tin và tài năng của mình, mang đến cho thế giới biết bao cống hiến vĩ đại. Dù là dân tộc từng bị khinh ghét một cách có hệ thống, người Hebrew đã đúng khi nói rằng, “giữa biển người phi Do Thái, Chúa Trời luôn ban tặng cho họ một mẻ những người chính trực”. Một trong những người chính trực đó chính là Oskar Schindler.

Grace Ha

 

Tags: Không có
× Đăng nhập để bình luận.