BÌNH AN LÀM MẸ

20/06/2021 1676

LIGHTBOX - Thỉnh thoảng lướt Facebook, thấy bạn bè khoe con, tôi lại nhìn con mình. Những bé con trên mạng ngủ xuyên đêm từ vài tháng tuổi, ăn giỏi từ 1 tuổi, học cái này cái kia từ 2 tuổi. Còn nhóc con nhà tôi 3 tuổi vẫn biếng ăn, đêm vẫn thức dậy tìm thấy mẹ rồi mới yên tâm ngủ tiếp, vẫn ốm lên ốm xuống, có những đêm nôn trớ ướt đẫm cả ga giường, hay rụt rè khi gặp người lạ… Những lúc như vậy tôi thường hoài nghi chính mình "Chắc mình không có khiếu làm mẹ. Chắc mình tệ quá hay là chưa trang bị đầy đủ kĩ năng làm mẹ, hoặc mình đã bỏ qua quá nhiều lớp học làm cha mẹ?"

Điều người mẹ cần hơn hết thảy là một tâm thái bình an để yêu thương và ngắm nhìn con mình lớn lên từng ngày…

 

Khi nói chuyện với một vài người bạn, tôi nhận ra hầu như ai cũng rơi vào tâm trạng hoài nghi, bất an, thậm chí phủ định chính mình khi có con. Hạnh phúc đấy, trong lòng ngập tràn niềm vui nhưng vẫn luôn tự hỏi: mình thật sự có đủ bản lĩnh để làm mẹ hay không? Hễ con bệnh, tôi lại có những đêm thức trắng để… khóc. Thậm chí đang nằm ôm con mà nước mắt ào ào chảy. Tôi giấu nhẹm chuyện ấy đi. Chỉ khi nói chuyện với những người mẹ trẻ, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra, hầu như ai cũng rơi vào những ngày bất an như thế.

Một bữa đi cà phê với bạn. Đứa bạn đầy năng lượng sống tích cực, luôn nhìn cuộc sống tràn ngập màu xanh nói với tôi rằng: “Tao thấy mày giỏi quá sức giỏi. Phụ nữ mà hễ cứ mang nặng đẻ đau, sinh ra được một đứa con đã là một kỳ tích vĩ đại rồi. Còn gì giỏi hơn chuyện ấy nữa!”. Tự nhiên lúc đó tôi ngộ ra một chân lý: “Ồ, hóa ra trong mắt một ai đó mình cũng giỏi!”

Tôi nhớ lại những ngày mình mang thai. Chẳng hiểu mình đã vượt qua quãng thời gian khó khăn ấy như thế nào. Những trận ốm nghén kéo dài chẳng bằng nỗi lo khi bác sĩ phê trong kết quả siêu âm những từ như “dọa sảy”, “bóc tách”. Những tháng cuối thai kỳ bụng to vượt mặt, phải lái xe máy đi thật xa, qua biết bao nhiêu trận kẹt xe để đến chỗ làm. Khi sinh con xong, lại phải đối mặt với tai biến sản khoa. Nằm trong phòng hậu phẫu lạnh ngắt, nhìn những bà mẹ vừa được đẩy từ phòng mổ sang với vết rạch ngang bụng dưới để bắt con, bất giác tôi trào nước mắt. Mình thật giỏi và những người mẹ ấy cũng thật giỏi!

Một bữa bế con xuống dưới sân chung cư chơi, tôi có ngồi trò chuyện với một người phụ nữ luống tuổi. Bà ở quê lên chăm con gái mới sinh. Khi nghe tôi tâm sự về những khó khăn khi lần đầu làm mẹ, bà bảo rằng: “Nuôi con đừng lo lắng quá. Ngày trước cô nuôi con, đứa đầu 15 tháng tuổi mới mọc răng, đứa sau một tuổi rưỡi mới biết đi. Nhưng rồi chúng cũng lớn lên cả thôi, đều biết tự ăn, tự ngủ. Chỉ là cột mốc mỗi đứa mỗi khác.” Rồi bà nhìn tôi thật lâu: “hãy cứ an tâm mà làm mẹ”.

Khi nhận ra việc lướt Facebook quá nhiều để tìm kiếm kinh nghiệm nuôi con hay nghe những bà mẹ khoe những cột mốc con mình làm được điều này điều kia càng khiến tôi hoài nghi mình hơn thì tôi đã hạn chế việc lên mạng xã hội hết mức có thể. Tôi trở về bản năng của chính mình trong việc nuôi con: Bằng tình yêu tận cùng của một người mẹ! Cho con ăn, cho con ngủ theo cách mà mình nghĩ là tốt nhất cho con. Không điều gì tốt cho một đứa trẻ hơn là tình yêu của cha mẹ.

Tôi đã biết hài lòng với những món ăn mà mình nấu cho con, dẫu không đúng như những công thức mà người ta hay chia sẻ trên mạng. Tôi hạnh phúc mỗi đêm được ôm con trong lòng, thỉnh thoảng hôn lên bầu má non tơ đang ngủ say sưa mà không còn quá bận lòng chuyện con 3 tuổi vẫn chưa ngủ một mình. Tôi sung sướng ngập tràn khi con khoe những nét tô màu nghuệch ngoạc…

Tôi nhận ra rằng phụ nữ cần nhiều điều để làm mẹ như kiến thức, kinh nghiệm. Nhưng một điều họ cần hơn tất thảy chính là tâm thái bình an để yêu thương, để nhìn con mình lớn lên từng ngày!

Như Hiền

 

Tags: Không có
× Đăng nhập để bình luận.