PROMTHEP CAPE - Hoàng Hôn Sau Những Hàng Cọ

04/09/2019 267

Tôi đã định rằng một ngày nào đó sẽ tới Phuket, không phải để xem cảnh đẹp, mà xem cách người Thái làm du lịch. Bởi có sự so sánh không hề nhẹ giữa Hạ Long và Phuket. Những ai đã từng đến 2 nơi này đều cho rằng Phuket không đủ hoành tráng như Hạ Long, thế nhưng tôi lại nghe rằng lượng khách du lịch trở lại Phuket với một tỉ lệ khá cao, có người đi vài ba lần, và số lượt khách quốc tế đến đó cũng cao hơn hẳn so với Hạ Long.

Trước đây thì hành từ đến Phuket từ Saigon khá vất vả. Phải bay qua Bangkok rồi từ đó bay xuống Phuket, mất nhiều thời gian và chi phí cũng cao hơn. Một ngày đẹp trời, Vietjet air khai trương đường bay thẳng Saigon-Phuket với giá khuyến mãi 0đ, tôi chẳng chần chừ gì rủ cô em gái làm ngay một chuyến.

1

22/1/18 - Hai chị em tôi kéo vali ra sân bay, lên chuyến 11:15 bay đến Phuket. Sau gần 2 giờ bay, Phuket hiện ra dưới cánh Vietjet air  là một vùng biển xanh ngắt với vô số đảo lớn nhỏ nằm thành vệt, thuông dài và sần sùi như lưng những con cá sấu nổi bập bềnh trên mặt nước.  Đất nước Thái Lan chào đón chúng tôi bằng một bữa tiệc nắng gió đầy đủ. Sân bay Phuket có đường băng vuông góc với bờ biển và đường lăn không dài lắm nối với sảnh đến. Một sân bay nhỏ xinh và trông khá vắng vẻ với những trảng cỏ, một hàng cây chắn trên bãi biển, và vài hòn đảo nhô cao phía xa, chắc mọi chuyện sẽ rất thư thái. Nhưng tôi đã lầm. Vừa bước qua cửa sảnh đến, một không khí khác hẳn với bên ngoài. Máy lạnh công suất lớn, thảm dày với hoa văn tông vàng nâu vẽ vời thêm những đường đứt đoạn màu xanh lam, sảnh ken đầy du khách. Hàng chữ IMMIGRATION to đùng nằm ngạo nghễ trên trần như muốn cảnh báo toàn bộ người trong sảnh về sự phiền phức mà họ sắp phải đối mặt. Biển du khách bị chia cắt thành những hàng dài dằng dặt bởi vô số cột thép di động và băng xanh, phía trên trần nhà vừa thấp vừa nặng như đang đè thêm nỗi ngán ngẫm. Tôi thấy mình cần phải hít vài hơi lấy can đảm trước khi bước vào cuộc chiến đợi chờ này.

Mất hơn 1 giờ để chúng tôi qua được immigration, tiếp đến tôi mua ngay 1 sim 4G của AIS có quầy dịch vụ nằm ngay trong sân bay. Vừa đăng ký xong thì nhận được tin nhắn bằng tiếng Thái với nội dung sau khi Google translate thì được hiểu là phải chú ý bảo tồn biển, cây cối, sinh vật,… vì chúng là vô giá. Bước ra khỏi cổng ga đến, không khí nóng và nắng trưa gay gắt táp ngay vào mặt. Chúng tôi kéo vali băng qua một khoảng sân bê-tông rộng không mái che để đến chỗ đậu xe buýt theo lời chỉ dẫn của một anh bảo vệ. Chiếc shuttle bus màu cam xỉn cũ kỹ đang lẻ loi đậu dưới nắng, trên đó đã có gần chục khách. Hai chị em tôi đặt vali ở chỗ để hành lý, rồi ngồi ở một cặp ghế gần cuối xe. Về cơ bản là xe có máy lạnh, nhưng không thấm vào đâu so với cái nóng của vùng biển nhiệt đới. Mất gần 1 giờ để đi hết quãng đường 30km về trung tâm Phuket, tôi vẫn luôn mở GPS để định vị hostel mà mình đã đăng ký, đồng thời cũng nói với bác tài để bác thả chúng tôi đúng chỗ. Những người trên xe ai cũng làm vậy, mang điện thoại đến cho tài xế coi, họ nói tiếng Anh không rành lắm nên nhìn màn hình là cách dễ nhất.

Công nghệ hiện đại đã giúp chúng tôi xuống đúng lối vào hostel mà không cần biết 1 câu tiếng Thái nào. Vừa đặt chân xuống là thấy có cảm tình ngay với Phuket town: đường phố sạch sẽ, nhà cửa nho nhỏ xinh xắn, vỉa hè tuy hẹp nhưng vẫn vừa đủ 1 vali kéo đi qua. Chúng tôi theo định vị để tới The Neighbors hostel, một hostel dễ thương có mặt tiền vuông vức đối xứng như hầu hết các ngôi nhà ở đây. Mặt trước nhà sơn màu vàng nhạt, cửa lớn bằng kính và cửa sổ chấn song viền xanh lục rất hợp với vẻ ngà ngà của bức tường. Chúng tôi đặt chân lên những vuông gạch hoa văn rất đẹp sau khi bước qua vài bậc tam cấp. Một bàn gỗ nhỏ với 2 chiếc ghế nâu sậm được bày ở một bên lối vào, bên còn lại là bảng Menu ghi bằng phấn màu theo phong cách Vintage đặt tựa vào một chiếc xe đạp. Chúng tôi gặp chủ hostel và thanh toán tiền, nhận chìa khóa và theo lối cầu thang bằng xi-măng lên phòng dorm nằm ở tầng 2. Trước khi lên cầu thang, giày dẹp phải cởi ra và để ở kệ dưới phòng sinh hoạt chung, một nơi cũng rất vintage với bàn ghế gỗ, sofa đen, tường sơn vàng nghệ, đèn treo cách điệu và tranh tường khổ lớn. Gần đó còn có võng, những chậu cây, một bộ cờ vua và sách vở nữa. Khu vực các phòng dorm trên lầu được sơn trắng toát, nổi bật trên đó là các khung cửa màu xanh lục và một số bức tranh nhỏ. Phía còn lại đối diện với khu phòng nghỉ qua lối cầu thang là khu vực vệ sinh chung: nhà tắm, bồn rửa mặt, nhà vệ sinh…Các phòng ở đây đều mang tên một bãi biển của Phuket, chúng tôi ở phòng Patong. Tôi thật sự rất thích phong cách bày trí nơi đây, rất nhẹ nhàng thanh thoát mà rất hài hòa.

Sắp xếp đồ đạc xong chúng tôi cuốc bộ ra bến xe để đón xe đi Promthep cape để ngắm mặt trời lặn. Chúng tôi tìm thấy 1 songthaew ghi Naiharn beach, trên đó đã gần đầy người, toàn là dân địa phương. Tôi mua một cốc kem trái cây giá 60 bath và ngồi cheo leo ở phía cuối xe, chờ lăn bánh. Songthaew giống hệt mấy chiếc xe lam ở miền Tây. Đường sá Phuket lúc rời khỏi trung tâm khá giống ở Việt Nam, chỉ khác ở khoản xe cộ đi về phía trái. Vẫn kẹt xe thường xuyên nhưng không xảy ra tình trạng chen lấn, chiếm làn đường không phải của mình. Buổi chiều Phuket vẫn còn khá nóng mặc dù mặt trời đã dịu đi, gió bàng bạc thổi mang theo hơi mặn của biển. Chuyến xe dừng lại nhiều lần để đón, trả khách, cuối cùng chỉ còn lại hai chị em chúng tôi đi đến điểm xa nhất: Promthep cape.

3_(1)

Promthep là mũi cực nam của Thái Lan, nơi mỗi ngày có hàng ngàn du khách chen chúc để ngắm mặt trời lặn. Nơi đây có vài mũi đất nhỏ nhô hẳn về hướng Tây, nổi lên giữa làn nước xanh ngọc trong vắt. Một hàng cọ được trồng dọc theo lối đi trải nhựa rộng rãi uốn lượn men theo bờ biển. Khi chúng tôi đến nơi, nắng đã nhạt lắm, và chỗ ngồi trên bờ đã sát biển cũng không còn. Chúng tôi đành băng qua con đường nhựa có chiều rộng đủ đậu 3 chiếc xe hơi để yên vị trên một kè đá có tầm nhìn xuyên ngang những thân cọ. Mặt trời bắt đầu lặn, ánh hoàng hôn vàng cam hòa vào chân trời tím thẫm. Mặt biển yên ắng phản chiếu lại tia nắng yếu ớt cuối cùng, nổi bật trên đó là bóng của du khách với các hình hài khác nhau và những cây cọ trầm ngâm giữa trời chiều lặn gió. Buổi hoàng hôn thật đẹp. Mặt trời ngày nào cũng lặn, bạn có thể ngắm nó ở mọi nơi, nhưng việc đi đến một nơi mới lạ để nhìn xem chuyện hay xảy ra thường ngày lại mang đến một cảm giác kỳ lạ. Chúng tôi ngồi đấy giữa muôn trùng con người, tất cả đều cùng nhìn về một hướng, đâu đó văng vẳng tiếng chuyện trò nho nhỏ. Thiên nhiên có thể khiến con người cùng làm chung một hành động mà không cần phải lên tiếng kêu gọi hay quát tháo.

4

Khi mặt trời chìm hẳn vào biển, xung quanh trở nên tối mịt. Một số trở lại các nhà nghỉ gần đó, số khác lên xe khách đã đợi sẵn để trở về, còn hai chị em tôi phải nhờ một người bán quán ăn gọi giúp một cuốc taxi về Phutket town, giá 800B. Tôi đồng ý đi với giá này luôn vì nơi đây quả là vắng vẻ, mặc dù đã được báo trước taxi tầm 600B là đủ. Mất gần một giờ để về Phutket town, chúng tôi dừng lại tại One chun restaurant để ăn tối. Nhà hàng trang trí theo phong cách vintage với tông vàng nhạt – xanh lục, giống với style của hostel mà chúng tôi đang ở. Một bữa ăn no nê giá 700B dành cho 2 người với 4 món ăn nấu theo kiểu Thái cực chất, tôi nhất định sẽ quay lại nếu có cơ hội.

Grace Ha

Tags: Không có
× Đăng nhập để bình luận.