DOI INTHANON - Nóc Nhà Đất Thái

04/09/2019 244

Doi Inthanon cách Chiang Mai gần 100km, và tôi không định một mình lái xe máy đến đây. Tuy nhiên tôi đã phải làm việc đó, thoạt đầu tưởng không vui mà lại vui không tưởng. Số là tôi đã book day tour trên Klook tới Inthanon, nhưng hình như không ai có ý định đi tour này, nên Klook cancel gần sát ngày tôi đã book. Dù đã hoàn lại tiền đầy đủ cho tôi, nhưng Klook đã bỏ tôi lại trong hoang mang: làm thế nào để lên Doi Inthanon, một mình?

Tôi có 2 ngày ở Chiang Mai, nhưng quyết phải tới Inthanon thay vì chỉ đi quanh Chiang Mai. Thế là quyết định đi xe máy! Ý thức được sự mù đường và sự đơn độc của mình, tôi dậy thật sớm để ngày dài ra thêm một chút. Khổ nỗi chỗ thuê xe mà tôi nghiên cứu trước trên mạng lại chưa mở cửa. Sáng ra đã bực bội vì hố hàng quên trả giá với bác tài tuk tuk, vì tôi thấy bác già cả nên thương, không ngờ bác quất tôi cả trăm Bath cho đoạn đường hơn 1km tí xíu. Giờ lại vớ phải quả chưa đến giờ mở cửa của bike rental. May mắn sao, vừa qua một ngõ quanh là tôi thấy ngay một tiệm cho thuê xe máy khá lớn, thế là quẹo vô lựa luôn một con Filano đỏ nổi bần bật. Giá ở đây chát hơn Chiang Rai, phải để lại cả hộ chiếu nữa. Tôi cẩn thận quay video lại chiếc xe trước khi rời đi, phòng bất trắc khi bị bắt đền các phụ kiện trên xe. Chuyện tiếp theo phải làm là ăn sáng và mua đồ ăn mang theo. Tìm thấy một quán cafe xinh xẻo dọc đường, bước vào thì cô phục vụ nói là mất 30 phút để làm đồ ăn, trong khi cả quán chỉ có mình tôi ?!?!

Thế là đành xéo ngay đến McDonald cho chắc ăn, mọi thứ đều có ở đấy.

Chuẩn bị xong xuôi là tôi bật định vị lên và bắt đầu hành trình liều mạng của mình, dĩ nhiên là với bình xăng đã đầy. Ở các cây xăng mà tôi đã ghé, bạn dựng xe ở chỗ đỗ xăng, rồi ghé vô quầy nói muốn đổ bao nhiêu, nộp tiền xong xuôi thì lại quay ngược ra và tự cầm cần đổ xăng vô xe mình. Đường ở Chiang Mai cũng rất rộng và phân làn rất an toàn, nên ai cũng chạy với tốc độ chóng mặt. Tôi phải lái xe bên trái khác với ngày thường nên có hơi e dè. Ở Thái người ta dừng đèn đỏ rất lâu, đầu tiên là đèn cho xe chạy thẳng, rồi đến xe quẹo trái. Theo tuần tự như thế nên dù có chờ hơi lâu những xe cộ không bị mắc vào nhau kẹt cứng như ở VN. Ra khỏi thành phố, những dãy đồi thấp bắt đầu xuất hiện dọc đường. Trên đường đi có rất nhiều trạm dừng chân. Đó là tổ hợp của siêu thị mini, quầy thức ăn nhanh, nhà vệ sinh, chỗ đổ xăng,… tất cả đều sạch sẽ và tiện nghi. Tôi mất gần 3 giờ mới đi hết quãng đường 100km, vì phải dừng lại rất nhiều lần để xem bản đồ, chạy chậm canh me những ngã rẽ, có lần còn tưởng đã đi lạc do định vị điện thoại bị khùng bất tử.

d5_

Khi mặt trời đã lên rất cao, tôi đến cổng của Doi Inthanon national park, dừng lại để mua vé cho chính mình và con xế nổ. Mua một vé vào là bạn có thể ở bao lâu tùy thích. Nơi đây là một khu rất rộng lớn, chạy xe lên đến điểm cao nhất mất thêm 10km nữa. Bạn có thể nghỉ dưỡng ở quần thể khách sạn, tham quan chùa chiền, đi các trail xuyên rừng, hiking trong núi và cả dựng lều cắm trại nữa. Tôi biết mình không có nhiều thời gian, nên phi ngay một mạch lên chỗ cao nhất. Đường lên quanh co nhưng rất đẹp, hai bên là vách núi phủ cây xanh, thỉnh thoảng có vài cây hoa đào còn sót lại. Có một đoạn đang tu sửa, chạy rất vất vả và sợ xe hỏng thì không biết làm thế nào.

d6..

Đến km cuối cùng lúc chuẩn bị tới nơi, đường đi đã cao hơn hẳn những ngọn cây, tôi mãi phóng mắt xuống nhìn cảnh tượng núi đồi bên dưới, vô ý cán phải cục đá làm xe lọt xuống rãnh thoát nước và vướng luôn ở đó. Xanh mặt! Một đứa con gái ốm yếu như tôi giờ không biết phải làm thế nào. Cái rãnh sâu quá nên rồ ga mãi vẫn không thoát được. Chỉ có cách nhấc đuôi xe lên thì mới thoát được. Con tay ga Milano của Yamaha ở Thái nặng hơn Grande ở VN rất nhiều. Tôi nghĩ mình không thể nhấc lên nổi. Nhìn thử trên đường thì dăm ba phút mới có 1 chiếc 4 chỗ chạy ngang, họ nhìn thì tưởng tôi đang dừng xe ngắm cảnh, vì chỗ bị nạn đúng là có view siêu đẹp. Tôi nghĩ thôi cứ thử một lần, nếu không làm nổi chắc phải nhờ người ta giúp thôi. Khi cực chẳng đã phải nhấc xe, thì bạn nhấc nó cái một, nhẹ nhàng phải biết. Không biết sức mạnh từ đâu ra, nhưng con xế giờ đã an vị trên đường để chuẩn bị đi hết đoạn đỉnh đèo. Khi đến đỉnh cao nhất thì đã gần 1 giờ trưa, nhiệt độ là 19oC nhưng thật sự rất lạnh. Tôi đói quá ngồi bệt ngoài nắng ở bãi gửi xe và ăn ngấu nghiến chiếc hamburger mang theo, người cứ run bần bật dù đã mặc nhiều lớp áo. Sau khi no nê rồi, tôi bước lên những bậc thang đi vào khu rừng rậm rạp, trong đó có điểm đánh dấu vị trí cao nhất, 2565m, cũng là điểm cao nhất Thái Lan.

Ra khỏi khúc rừng đó, tôi chọn Ang ka trail để đi. Đây là một cung đi xuyên rừng nguyên sinh cây cối rậm rạp và có cơ hội thấy nhiều loài động vật, chim chóc. Lối đi 30 phút dưới tán cây này được xây bằng gỗ, rộng rãi và rất dễ đi. Vào mùa mưa, rong rêu sẽ phủ xanh lối đi này, trông rất đẹp và hoang sơ. Chọn con đường này, tôi đã bỏ qua Kew Mae Pan, đường hiking nổi tiếng nhất của Doi Inthanon cũng xuyên qua các tán rừng, nhưng cho bạn những góc nhìn thoáng rộng của toàn bộ khu bảo tồn này. Lý do là cung này đi mất hơn 2 tiếng, mà tôi lúc đó không còn thời gian nữa. Kew Mae Pan trail yêu cầu phải có người hướng dẫn, với giá 200B cho đoàn tối đa 10 khách.

d16

Trên đường trở xuống, tôi ghé King/Queen Pagodas. Để vào chỗ này tốn 40B nữa, qua một trạm kiểm soát. Đền Vua và Hoàng hậu nằm trên đỉnh 2 con đồi nhỏ gần nhau, với tầm nhìn siêu đẹp xuống vùng đồi núi trùng điệp bên dưới. Muốn lên đến 2 ngôi chùa, bạn có thể leo miệt mài lên các bậc thang hoặc đi thang máy. Khoảng sân nhỏ bên dưới là chỗ đậu xe, lúc nào cũng không còn chỗ trống. Xung quanh, vườn hoa và hồ nước được chăm chút rất cẩn thận. Những băng ghế đầy lãng mạn được đặt ở những vị trí có view rất đẹp, tuy nhiên cái nắng buổi xế trưa làm du khách hầu hết phải lẫn tránh trong bóng râm của tòa tháp.

d18

Điểm cuối cùng mà tôi ghé lại trước khi rời Doi Inthanon là thác Wachirathan. Rẽ từ đường chính một đoạn đường dốc gần 1km, hẹp lại quanh co, tôi có mặt tại bãi đỗ xe. Từ đây, tiếng thác đổ đã vang vọng. Băng qua khoảng cỏ xanh và và bóng cây, con thác hiện ra như những dải lụa trắng mềm mại rũ xuống những bậc đá. Hơi nước li ti bốc lên từ chân thác rải ướt lối cầu thang gỗ dẫn xuống lòng sông Klang. Thật dễ chịu khi ở cạnh một dòng thác vào lúc trời nắng nóng như thế này. Tôi nán lại đôi chút để tận hưởng sự mát mẻ đồng thời nạp thêm năng lượng cho chuyến về lại Chiang Mai gần trăm cây số.

d23

Trên đường rời khỏi Doi Inthanon xanh mướt, tôi vẫn còn chút ít thời gian ghé thăm Grand Canyon phiên bản Thái Lan. Lúc về đến trung tâm Chiang Mai, phố đã lên đèn.

Grace Ha
 

Tags: Không có
× Đăng nhập để bình luận.