Chiang Rai Yên Bình

04/09/2019 243

Dưới cánh máy bay hiện giờ là những mô đất phủ xanh, nhấp nhô như những nếp gấp trên nền linen màu lục, đó là Chiang Rai từ trên cao. Mất 160B để đi taxi từ sân bay đến Chiang Rai Big Bike Rentals ở trung tâm Chiang Rai. Ngồi ăn sáng ở một tiệm cafe gần đó, cuộc sống Chiang Rai chầm chậm trôi qua trước mặt tôi. Đường sá rộng rãi và vắng xe, không khí sạch sẽ đang nóng dần lên theo độ cao của mặt trời. Tôi để lại khoảng 5000B để thuê một chiếc xe máy và hòa mình vào Chiang Rai yên bình. Chủ nhân của Chiang Rai Big Bike Rentals là một ông Tây râu trắng, làm việc cùng vài ba chàng thanh niên người Thái điển trai. Tiệm lúc nào cũng bận rộn vì khách du lịch thường đến thuê/sửa motor địa hình loại khủng. Họ dùng xe hai bánh để khám phá Chiang Rai dài ngày. Hiếm lắm mới có một khách như tôi, thuê xe chưa đầy một ngày. Thật ra giao xe máy cho bọn Tây cũng run lắm, vì tôi đã kịp chứng kiến một cậu chàng chở người yêu tông thẳng vô vỉa hè khi chỉ mới rời tiệm chưa đầy 10 mét.

Hai điểm đến mà tôi chọn nằm cách xa trung tâm theo 2 hướng Nam – Bắc khác nhau. Trục đường chính rộng rãi với hai chiều xe rộng rãi được phân ra bằng dải phân cách lớn trồng cây và hoa cỏ. Trời rất nóng, hai bên đường là những vườn cây mọc trên đất cát đỏ, thỉnh thoảng những ruộng lúa hiện ra.

Từ trung tâm Chiang Rai ngược lên phía Bắc hơn 10km là tới Baandam Museum, hay còn gọi là Black house. Đây là một khu vực rộng lớn, một bộ sưu tập các thể loại kiến trúc, đồ cổ, đồ đá, gỗ, các tác phẩm nghệ thuật của nhiều nghệ sĩ. Vừa vào cổng, tôi gặp ngay một ngôi nhà gỗ đồ sộ với nhiều tầng mái cong cong, ngay cửa vào có chạm khác nhiều hoa văn. Bên trong là một không gian lớn, tạo ra bởi một hệ thống các đà, xà nhà bằng gỗ tốt được sắp xếp theo ý đồ riêng. Dưới sàn nhà trưng bày nhiều thứ, gồm sừng động vật, da cá sâu,… Tiếc rằng tôi không tìm thấy một chú thích nào về các thứ trưng bày ở đây, cũng như trong toàn bộ bảo tàng. Có lẽ việc ghi chú cho hàng hà sa số những thứ được sưu tập ở đây là một việc bất khả thi vì số lượng đồ vật hầu như không đếm xuể.

Ra khỏi nhà lớn là một khu vườn xanh mát thấp thoáng những mái nhà. Mỗi tòa nhà là một kiểu kiến trúc đặc trưng của Thái, cơ bản vẫn là kiểu lợp ngói, mái hình tam giác nhọn lên phía trên và vách, sàn đều bằng gỗ. Thi thoảng có những kiểu nhà khác lạ bằng xi măng sơn trắng. Tôi lang thang giữa trưa nắng trong tiếng nhạc thiền dập dìu. Dưới mỗi mái nhà là nơi trưng bày xương, xừng, đầu, da động vật, đồ đan lát với số lượng lớn. Có vẻ chủ nhân nơi đây vẫn chưa hoàn thành xong công việc của mình, mọi thứ vẫn còn đang trong quá trình sưu tầm và sắp xếp.

Rời Nhà Đen, tôi ngược hơn 25km xuống phía Nam theo trục đường ban nãy để đến Chùa Trắng (White Temple). Người Thái gọi là Wat Rong Khun. Đây cũng là một công trình tư nhân, một quần thể chùa toàn màu trắng nằm cạnh một hồ nước nhỏ. Chủ nhân nơi đây đã thiết kế ngôi chùa trên ý niệm về thiên đàng trong Phật giáo. Vào chùa bạn phải bỏ giày ra. Xung quanh chùa là những mảng cỏ xanh tốt, những công trình phụ cũng khá đặc sắc. Trời nóng như đổ lửa, lúc ra về, tôi phải đổ nước lên chiếc xe máy dựng ở sân để giảm bớt độ nóng trên yên xe. Ở Thái, bạn không cần phải gửi xe, cứ đậu xe ở đấy và khóa lại là có thể an tâm rời đi.

Vì không có nhiều thời gian nên tôi chỉ đến 2 công trình nổi bật này của Chiang Rai. Thật ra ở những khu vực xa xôi của Chiang Rai, có nhiều điểm đến gần gũi thiên nhiên hơn, phù hợp cho việc nghỉ ngơi tránh xa ồn ào.

Grace Ha

Tags: Không có
× Đăng nhập để bình luận.