Bóng Cây Cô Đơn Ở Tà Xùa

23/04/2021 1403

Lightbox - Mùa xuân ở Tà Xùa khoác lên sắc màu rực rỡ của đào rừng hay chồi biếc, mùa hè lấp lánh lúa vàng trên các thửa ruộng bậc thang, nhưng kỳ diệu nhất ở nơi này là “mùa cuối năm” – mùa mây. Đây chính là những ngày tháng khiến người ta gọi tên vùng đất này là “thiên đường mây”.

Chiều đông bốn năm trước 

Nếu cách đây bốn năm, đường đến Tà Xùa còn nhiều bất tiện thì bây giờ chỉ cần một cuộc điện thoại, bạn sẽ có đủ cả combo từ ăn ở đi lại, tùy vào nhu cầu mỗi người. Tà Xùa của bốn năm trước có một lựa chọn lưu trú là nhà Ngỗng, đối diện là chiếc quán cà phê nhỏ xinh bằng gỗ. Nơi này còn khá vắng vẻ, ven đường chỉ có điểm xay xát ngô và vài hàng sửa xe. Vì cuối tuần đông đúc không đủ xe cho khách nên mình phải thuê tạm em xe máy “dũng mãnh” chạy mới 10 km đã cạn cả bình xăng. Những con đường đất gồ ghề, vài khoảng đất rộng lại có nhóm trai làng rảnh rỗi chơi Tu Lu (Tù lu/ đánh quay). Hay những nam thanh nữ tú đến tuổi cập kê cuối tuần lại chơi trò ném pao trên những cánh đồng hết vụ. Hai bên là lũ ngỗng hiếu chiến sẵn sàng đuổi bắt những vị khách lạ ven đường.

Sống lưng Khủng Long ngày đó không có hàng quán. Dọc đường đi chỉ là đàn lợn mán đen xì, bụng xệ chạy tung tăng hay lũ chó Mông cộc chơi trò rượt đuổi. Sáng sớm, Tà Xùa chỉ duy nhất một chuyến bus ọp ẹp, cũ kỹ xuống thị trấn cho cả người và lợn gà ngồi chung. Ngày đó, Tà Xùa chỉ được thấy mây mù, những dãy núi chập chùng bạc thếch, mấy nhánh đào rừng lốm đốm đỏ ven nhà sàn hay những bông lau trắng xóa phất phơ dọc con đường dốc bụi mờ. Hết thảy bình dị như một buổi chiều đông vắng vẻ, heo hút, giá lạnh và đượm buồn. 

Tà Xùa cho bạn trải nghiệm cảm giác vui đùa với thú cưng ở ngang lưng trời.

Tà Xùa đã khác 

Vẫn là Tà Xùa, sau bốn năm, mọi thứ đã khác nhiều. Lăn lộn vài trang review, vài dòng feedback cuối cùng tôi chọn được một homestay xinh xắn tên Lu Trế với ý định nếu không được ngắm biển mây thì cũng có chỗ “chill chill” thả dáng.

Ngày thứ nhất: Tôi đón xe đêm lên thị trấn Bắc Yên, mang theo bịch bắp rang bơ được anh chủ văn phòng cho để ăn dọc đường. Bịch bắp này sau đó không được tôi ăn dọc đường mà dành tặng lại cho các em nhỏ địa phương. Xe đến thị trấn lúc 3:30 sáng, tôi ngủ tiếp đến 6:00 thì gọi cho chị Hằng - quản lý dịch vụ thuê xe máy tại Bắc Yên để chọn màu xe yêu thích. Sau đó ăn sáng rồi “hỏi” Google map đường lên Lu Trế ở Tà Xùa (cách Bắc Yên khoảng gần 10km). Lu Trế nằm trên một ngọn đồi. Để đến được nó phải băng qua một cái dốc cao muốn hụt hơi nhưng lại khá xinh xẻo với view cao 360 độ nhìn xuống toàn thị trấn, thoáng đãng và không bị vướng tầm nhìn. Những decor khá bắt mắt, thân thiện thêm mấy anh chó Mông cộc láu cá tạo điểm nhấn cho tổng thể trở nên sinh động, ấm áp hơn. Trông nom nơi này là cặp vợ chồng trẻ người H’Mông “Bình Gôn” và Măng, cùng anh Nghị - một người dân tộc Thái. Anh Nghị là người khá thú vị, bữa tối cao nguyên lạnh buốt được anh hong ấm bởi những câu chuyện về gia đình và những chuyện kể đặc trưng của người dân tộc Thái ở Tà Xùa. Lúc này, đường sá đã bớt những ổ voi, ổ gà nên rộng rãi và dễ đi hơn. Những ngôi nhà sàn cũng đã chắc chắn, khang trang hơn. Đến Tà Xùa, thường mọi người sẽ chọn Thào Coffee, một quán cà phê xinh xắn với view cao và nếu may mắn chọn đúng thời điểm bạn có thể như đang ngồi giữa những tầng mây vậy. Thật quá lý tưởng để nhâm nhi cà phê, đọc sách, hít thở khí không tuyệt vời chốn non cao. Hoàng hôn trên đây thật khác lạ, đỏ rực và tĩnh lặng. Những cơn gió thổi giật như muốn bay người, từng làn hơi mỏng cuộn lên tạt vào buốt thấu. Trên bầu trời, những vì sao lấp lánh thoắt ẩn hiện giữa khoảng không thăm thẳm. "Hy vọng ngày mai sẽ có mây" – tôi thầm nghĩ. 

“Cô đơn” là một từ khoá quan trọng khi người ta đến với núi đồi, với du khách ở Tà Xùa cũng thế.

Ngày thứ hai: Tôi bừng tỉnh lúc 5:30, trời còn tối nhưng những đám mây đã xuất hiện. Thật tuyệt, chỉ cần có một chút ánh sáng là chúng tôi sẽ được tận mắt nhìn ngắm biển mây. Chúng tôi lao ra khỏi phòng, chẳng biết nhiệt độ là bao nhiêu nhưng vì lòng quá hồi hộp mà quên luôn chân tay đang run cầm cập. Mọi người rộn ràng đánh thức nhau dậy. Từng đám cuộn bông trắng phau bồng bềnh hư ảo giăng tràn trước mắt. Đằng Đông, mặt trời lấp ló chiếu những tia sáng đầu tiên, nó tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ hồng ấm áp. Chúng tôi chìm đắm trong khung cảnh mê hoặc ngút tầm mắt. Những lớp sóng mây cuộn lên tít tắp tận chân trời xa. Có lẽ đây là một trong những bình minh đáng nhớ trong đời. Mọi người đều bảo mây hôm nay là đẹp nhất từ đầu mùa đến giờ và tất nhiên tôi là một trong số những người may mắn.

Đứng trước cái hùng vĩ bao quanh dòng Nho Quế, bạn sẽ thấy một vị “chủ nhà” gần gũi, khiêm nhường – chính là chiếc cây cô đơn này

Tha thẩn đến 9:30, chúng tôi rời homestay ghé thăm mỏm Lạc Đà và cây cô đơn bên cạnh dòng Nho Quế. Nhưng khi xuống dưới thì khung cảnh mờ mịt trong làn mây mù. Hai đứa vừa đi vừa hỏi đường với trở ngại khá lớn là người bản địa không thạo tiếng phổ thông. Một kilomet của người Tà Xùa phải tính bằng đường chim bay. Đường đi ở đây có những con dốc không quá dài nhưng đủ làm tội làm tình những cô nàng non tay lái. Dọc đường là những ngôi nhà sàn thoát ẩn hiện nép mình dưới chân núi, những em bé vùng cao với đôi mắt trong veo như bi ve theo mẹ đi chợ phiên, những đàn trâu đang nhẩn nha gặm cỏ, những đồi núi cao thấp với ruộng nương đã hết vụ. Thấp thoáng là làn khói trắng tỏa ra mang theo hương cơm sớm ngọt lịm. Đến dòng Nho Quế, bạn sẽ bắt gặp một chiếc cây đơn độc mọc tận trên đồi cao như đang cùng mình nhìn xuống mặt sông. Nó không gợi ra cái kiêu hùng như bạn hay thấy ở cao nguyên đá Hà Giang nhưng đơn độc một cách thâm trầm, vững chãi, trong lành. Hình ảnh cây cô đơn nhìn xuống sông Nho Quế có lẽ thâu thái toàn bộ cảm giác của tôi về Tà Xùa. Đó không phải là một thứ cảm giác thu hút mãnh liệt, nhưng lại gợi một niềm nhớ day dứt, đau đáu khôn cùng.


Hoàng Trang

× Đăng nhập để bình luận.